KẺ ĐIÊN ĐÓ VÀ TA MỚI LÀ XỨNG ĐÔI VỪA LỨA NHẤT - Chương 1:

Cập nhật lúc: 2024-09-22 02:43:16
Lượt xem: 3674

Kiếp trước, ta và muội muội cùng lúc xuất giá. 

 

Muội muội ta, người ôn nhu như cúc, thuần lương thích cười, đã gả cho kẻ điên cuồng là Tĩnh Vương. 

 

Dưới sự ép buộc của Tĩnh Vương, muội ấy trở thành huyết nô của hắn, thay thế cho bạch nguyệt quang mà hắn yêu thương, cuối cùng trúng độc mà chết thảm.

 

Còn ta, kẻ tâm địa độc ác, lại bị Thủ phụ đại nhân ôn hòa trả về nhà mẫu thân ruột, chết vì bệnh tật trong tiểu viện cũ kỹ.

 

Khi mở mắt ra, ta trở lại ngày chọn hôn thư.

 

Chúng ta cùng nhìn vào hôn thư trong tay, trao đổi với nhau bằng ánh mắt:

 

“Đổi không?”

 

“Đổi!”

 

Sau đó cùng nhìn nhau mà mỉm cười.

 

1

 

Ta không chút do dự cầm lấy hôn thư của Tĩnh Vương Chu Diệc Thần, không nghe theo sự sắp đặt của mẫu thân mà nói:

 

“Con muốn gả cho Tĩnh Vương.”

 

“Tạ Thư Đường, tình hình trong phủ Tĩnh Vương phức tạp, con tính tình cương cường, con gả qua đó e là sẽ phải chịu khổ.”

 

Mẫu thân không nỡ thấy ta chịu khổ, nên hết lòng khuyên ta.

 

Muội muội Tạ Cẩm Nhu không nói lời phản đối nào, dù rõ ràng khi nghe tên Chu Diệc Thần, muội ấy đã run rẩy.

 

Giống như mẫu thân, muội ấy cũng không muốn ta chịu khổ:

 

“Vẫn nên để muội gả cho Tĩnh Vương, tỷ gả cho Thủ phụ đại nhân Tống Kỳ Niên thì tốt hơn.”

 

“Ta đã thầm mến Tĩnh Vương nhiều năm, mẫu thân và muội muội đừng ngăn cản duyên phận của ta!”

 

Ta nắm chặt hôn thư, bật cười.

 

Kẻ điên cuồng đó, và ta, một kẻ bẩm sinh đã xấu xa, mới là xứng đôi vừa lứa nhất.

 

2

 

Kiếp trước, muội muội Tạ Cẩm Nhu, một người ôn nhu thuần khiết, đã gả cho kẻ điên cuồng Tĩnh Vương.

 

Tĩnh Vương không thích Tạ Cẩm Nhu, đối xử với nàng rất tệ bạc, đến cả mẫu thân của Chu Diệt Thần cũng khắt khe với nàng. 

 

Ngay cả con riêng của Tĩnh Vương cũng tùy tiện đánh đập, sỉ nhục nàng. 

 

Trong gia đình đó, không một ai coi Tạ Cẩm Nhu là con người.

 

Tĩnh Vương thậm chí còn bắt nàng làm huyết nô cho cái người gọi là bạch nguyệt quang của hắn!

 

Huyết nô là gì? 

 

Là dùng máu để nuôi thuốc, rồi cứu người khác.

 

Sau đó, Tạ Cẩm Nhu vì trúng độc mà không thuốc nào cứu chữa được, cuối cùng chết thảm.

 

Còn ta, gả cho Thủ phụ đại nhân. 

 

Phu quân ta là người đọc sách nhiều, mẫu thân hắn xuất thân từ gia tộc danh giá, là một quý nữ ôn nhu và hiền thục.

 

Họ đối xử với ta rất tốt, nhưng tiếc thay, ta vốn là kẻ bẩm sinh đã xấu xa.

 

Cái ác đã ăn sâu vào tận xương tủy, mẫu thân của phu quân ta vô cùng yêu thích con mèo nhỏ, khi thấy nó leo lên tường cao, rõ ràng ta có thể cứu nó, nhưng ta chỉ lạnh lùng nhìn nó rơi xuống mà chết.

 

Bà ấy rất thất vọng về ta.

 

Phu quân chỉ nói vài lời với một nữ nhân quen biết, ta liền ghen tuông đến mức không kìm được mà rạch nát mặt nàng.

 

Dần dần, họ chán ghét ta và đưa ta về nhà mẫu thân.

 

Một nữ nhân bị nhà phu quân ruồng bỏ, không được nhà mẫu thân ruột coi trọng, ta bị vứt vào tiểu viện đổ nát và chết dần chết mòn vì bệnh tật.

 

“Mọi chuyện đã định, các con hãy chuẩn bị, ba ngày sau xuất giá.”

 

Sau khi mẫu thân rời đi.

 

Muội muội cầm chặt hôn thư, mắt đỏ hoe, bước đến trước mặt ta.

 

Vẫn là giọng nói dịu dàng ấy, nàng nói:

 

“Tỷ tỷ, Tống Kỳ Niên là một người rất tốt, tỷ nên gả cho chàng.”

 

Ta nhìn tay muội muội run rẩy, mắt cũng đỏ hoe, ta biết, chúng ta đều đã trọng sinh.

 

Rõ ràng nàng sợ Tĩnh Vương đến thế, nhưng kiếp này, vẫn nguyện ý gả qua đó, không chỉ không tranh giành hôn ước của ta, mà còn khuyên ta trân trọng Thủ phụ đại nhân.

 

Tạ Cẩm Nhu, ngươi thật sự quá ngốc.

 

“Tạ Cẩm Nhu, sau này ta sẽ bị bỏ rơi, chết bệnh trong tiểu viện bên cạnh miếu hoang, cuộc đời ta cũng không tốt đẹp gì.”

 

Ta bình thản nói với Tạ Cẩm Nhu.

 

Nàng hơi sững sờ, rồi ngay lập tức, mắt nàng dâng lên một tầng sương mờ.

 

Một lúc lâu sau, nàng không nói nổi lời nào.

 

“Đổi đi, đổi đi, biết đâu kết cục sẽ khác.”

 

3

 

Đương nhiên là sẽ khác, kiếp này, ta sẽ không chết, cũng sẽ không để muội muội Tạ Cẩm Nhu phải chết.

 

Ta cầm lấy hôn thư của Tạ Cẩm Nhu.

 

Hôn sự đã định, ta nhất quyết muốn gả cho Tĩnh Vương, mẫu thân không còn cách nào, nên đành phải thay ta lo liệu sính lễ và chủ trì hôn lễ.

 

Tống Kỳ Niên đích thân đến đón muội muội, trong bộ hỉ phục màu đỏ rực, tôn lên vẻ phong thái anh tuấn, thật không hổ danh là nam nhân tuấn tú.

 

Hắn là phu quân kiếp trước của ta, đối xử với ta rất tốt, ta nợ Tống Kỳ Niên rất nhiều.

 

Kiếp trước, trước lúc chết, khi ta đã bệnh đến mức không ai quan tâm đến sống chết của ta, Tống Kỳ Niên vẫn đến thăm, còn tìm đại phu cho ta, cho ta một cái kết tử tế.

 

Kiếp này, ta sẽ không gây hại cho hắn nữa, mong rằng hắn và Tạ Cẩm Nhu có thể ân ái hài hòa, trăm năm hạnh phúc.

 

Ta gả cho Chu Diệc Thần.

 

Hắn không đến đón kiệu hoa của ta, người của Tĩnh Vương phủ nói Chu Diệc Thần có việc công nên không thể đích thân đến.

 

Ta thấy thật nực cười, hắn có việc công gì chứ?

 

Rõ ràng là đêm qua ở hoa lâu uống rượu, ngủ say đến mức không muốn đến đón ta.

 

Kiếp trước, Tạ Cẩm Nhu cũng gả cho một kẻ độc ác điên loạn như thế này.

 

Mẫu thân thấy Chu Diệc Thần coi thường ta, tức giận quát mắng ta:

 

“Đã nói con nên gả cho Tống Kỳ Niên, con không nghe, cứ khăng khăng đòi gả cho Chu Diệc Thần. 

 

Giờ thì sao, hắn đâu coi con ra gì, sau này sẽ có ngày con phải hối hận.”

 

“Không sao đâu, mẫu thân, Tĩnh Vương chỉ là vì công vụ bận rộn, đến hôn sự cũng không thể sắp xếp được. 

 

Hắn làm việc vất vả như vậy, con sao có thể trách hắn chứ.”

 

Ta cười nói để an ủi mẫu thân.

 

Sau đó hân hoan ngồi lên kiệu hoa tiến vào Tĩnh Vương phủ.

 

Nếu nói có ai hối hận, thì chỉ mong rằng Chu Diệc Thần không hối hận vì đã cưới ta.

 

4

 

Tưởng rằng Chu Diệc Thần không đến đón ta đã là quá đáng.

 

Không ngờ đến lúc bái đường, hắn vẫn không xuất hiện.

 

Người thay thế hắn chính là con chó mà Chu Diệc Thần nuôi, đeo hoa đỏ trên cổ, cùng ta bái đường.

 

Con chó đó trừng mắt nhìn ta đầy hung dữ.

 

Nó không thích ta, thậm chí muốn cắn ta.

 

Khách khứa xung quanh, người chế nhạo, kẻ thương hại, rì rầm to nhỏ:

 

“Tiểu thư Tạ gia phải cùng chó bái đường, cười chết mất.”

 

“Tĩnh Vương quả thực không ưa Tạ tiểu thư chút nào, để nàng bái đường với chó, đúng là chuyện cười lớn nhất kinh thành.”

 

“Nếu ta là Tạ Thư Đường, thì ta đã đập đầu chết đi cho xong, sống thế này còn có nghĩa lý gì nữa! Hahaha…”

 

Họ công khai cười nhạo ta, mỉa mai ta, mong ta chết đi.

 

Tiểu đồng của Chu Diệc Thần tiến lên nói với ta:

 

“Tạ nhị tiểu thư, Vương gia nói hắn mệt quá không dậy nổi, con chó này là vật mà Vương gia yêu thương nhất, hôm nay nó thay Vương gia cùng bái đường với Tạ nhị tiểu thư cũng là giống nhau cả.”

 

Chủ nhân khinh miệt ta, ngay cả kẻ hầu cũng chẳng coi ta ra gì.

 

Ánh mắt hắn đầy vẻ chế giễu, không hề xem ta chính thất Vương phi ra gì.

 

Ta không nói gì, ánh mắt dừng lại nơi cao đài, nơi mẫu thân của hắn đang ngồi.

 

Bà không hề trách Chu Diệc Thần, ngược lại còn nói đỡ:

 

“Phu quân của con hôm qua xử lý công vụ quá muộn, thực sự không thể dậy nổi, con là thê tử, phải biết thông cảm cho hắn. 

 

Khách khứa đã đến đông đủ, bái đường đi.”

 

Bà cũng muốn thị uy với ta, giống như Chu Diệc Thần vậy.

 

5

 

Ngay cả mẫu thân của hắn cũng đã lên tiếng, khiến cho tất cả khách khứa có mặt cười vang một trận.

 

Thì ra, kiếp trước, Tạ Cẩm Nhu cũng đã bái đường với Chu Diệc Thần trong hoàn cảnh như thế này, bị cả phủ Tĩnh Vương làm nhục. 

 

Vậy mà khi nàng về nhà phụ mẫu, lại chưa từng nhắc đến chuyện này.

 

Chu Diệc Thần cũng không cùng nàng trở về thăm nhà. 

 

Khi ấy nàng chỉ ngồi đó, mắt đỏ hoe, im lặng.

 

Khi mẫu thân hỏi, muội muội chỉ nhẹ nhàng cười đáp:

 

“Phu quân rất bận, không thể cùng con về. 

 

Lần tới chàng ấy sẽ đến bái kiến.”

 

Lúc các quý nữ khác cãi cọ với ta, cũng từng nhắc qua:

 

“Muội muội của ngươi gả vào Tĩnh Vương phủ, thậm chí còn không bằng một con chó.”

 

Ta đánh nàng ta rất nặng, nghĩ rằng nàng ta chỉ do tức giận nên muốn làm nhục Tạ Cẩm Nhu.

 

Thật không ngờ, những lời nàng ta nói đều là sự thật. 

 

Tạ Cẩm Nhu, ngày gả vào Tĩnh Vương phủ, đã phải bái đường với một con chó. 

 

Vì vậy, quý nữ kia mới nói rằng Tạ Cẩm Nhu thậm chí không bằng chó.

 

Muội muội chưa từng nói với ta chuyện này.

 

Tạ Cẩm Nhu, kiếp này, hãy để ta đòi lại công đạo cho ngươi. 

 

Những kẻ khi ấy ức hiếp ngươi, đều đáng chết!

 

Mẫu thân của Chu Diệt Thần thấy ta đứng yên không nhúc nhích, nhíu mày, bực tức thúc giục:

 

“Tạ Thư Đường, mau bái đường đi, khách khứa đều đang đợi mở tiệc đó.”

 

Ta khẽ nhếch môi, nhìn về phía bà:

 

“Mẫu thân muốn ta bái đường với một con chó sao?”

 

“Ta đã nói rồi, phu quân của ngươi rất bận, không thể dậy nổi, để con chó yêu của hắn bái đường thay, cũng chẳng khác gì, đừng làm mất thời gian, lỡ mất giờ lành.”

 

Bà ta thiếu kiên nhẫn đáp.

 

Ta thực sự thấy nực cười, bái đường với một con chó, giờ lành còn nghĩa lý gì nữa?

 

“Mẫu thân có ý gì? 

 

Vương gia là chó sao? 

 

Có thể thay hắn bái đường với ta?”

 

“Đồ hỗn xược! 

 

Ngươi... ngươi đang nói gì vậy! 

 

Sao ngươi dám mắng phu quân của mình là chó?”

 

Bà ta tức giận, chỉ tay vào mặt ta mà chửi mắng.

 

Ta không nhịn được bật cười:

 

“Ta đâu có mắng ai, ta gả là gả cho vương gia, chứ không phải chó. 

 

Mẫu thân không cho vương gia đến, lại bảo chó thay vương gia bái đường với ta, chẳng phải là đang mắng vương gia là chó sao?”

 

Mọi người xung quanh nghe xong, ai nấy đều cười rộ lên.

 

Họ thấy những lời ta nói thật có lý. 

 

Chu Diệc Thần tự mình mắng chính mình là chó.

 

Mặt mẫu thân của Chu Diệt Thần đỏ lên vì xấu hổ, nhưng bà và Chu Diệc Thần vẫn nhất định muốn làm nhục ta đến cùng:

 

“Đừng có nói nhảm, mau bái đường đi, phu quân của ngươi sẽ không đến đâu.”

 

“Không đến à? 

 

Không đến thì không được.”

 

Ta nói từng chữ từng chữ một.

 

Chu Diệc Thần không đến, điều đó không thể chấp nhận.

 

Ta không phải Tạ Cẩm Nhu, một kẻ bẩm sinh đã ác độc, làm sao có thể dung túng cho họ được.

 

Có lẽ do bà ta tức giận, nên con chó kia cảm thấy được khích lệ, liền hung hăng lao về phía ta.

 

Ta rút từ trong áo ra một con dao nhỏ, thẳng tay đâm vào cổ con chó.

 

Máu tươi lập tức phun ra.

 

Máu bắn đầy trên mặt ta, trên hỉ phục đỏ rực, thậm chí lan ra cả tấm thảm xung quanh, cảnh tượng kinh hoàng vô cùng.

 

Con chó rên ư ử vài tiếng rồi chết.

 

Khách khứa bỗng chốc náo loạn, các tiểu thư quý nữ và phu nhân la hét chói tai:

 

“Aaaaa! 

 

Tạ Thư Đường giết chết con chó rồi!”

 

“Tạ Thư Đường, ngươi dám giết con chó đó! 

 

Nó là con vật mà Vương gia yêu thích nhất!”

 

Mẫu thân của Chu Diệt Thần tức đến mức không đứng vững, ngón tay run rẩy chỉ vào ta.

 

Ngày đại hỷ, ta giết chết con chó yêu quý của Chu Diệc Thần, máu nhuộm cả lễ đường.

 

“Chó cắn chủ, đương nhiên phải giết.”

 

Ta thản nhiên đáp.

 

“Ngông cuồng! 

 

Quá ngông cuồng!”

 

Bà ta hét lớn: “Mau gọi Vương gia đến đây!”

 

Chẳng bao lâu sau, một nam nhân mặc y phục màu xanh lam, thêu hoa văn vân tường và phù long, bước nhanh vào:

 

“Tạ Thư Đường, ngươi giết chết con chó của bản vương, bản vương sẽ giết ngươi!”

 

Chu Diệc Thần đã đến.

 

Ta khẽ nhếch môi, vừa nãy ta đã nói, Chu Diệc Thần không đến là không được.

Bình luận