CƯNG CHIỀU CÔ ẤY - Chương 1: Lần đầu gặp gỡ

Cập nhật lúc: 2025-03-11 15:32:29
Lượt xem: 1692

Năm 18 tuổi, Diêu Thư bị đưa đến nhà họ Bùi.

 

Bùi Nghiễn Thừa ngồi trên ghế sô pha, lạnh giọng hỏi người đưa cô đến:

 

“Ông cụ bảo tôi chăm sóc đứa nhóc này sao?”

 

Người đàn ông này lúc nào cũng nghiêm nghị, ít nói, khiến Diêu Thư có chút sợ hãi. Nhưng cô vẫn cố lấy hết can đảm, dè dặt lấy lòng:

 

“Chú Bùi…”

 

Bùi Nghiễn Thừa đứng dậy, hờ hững quay lưng đi, chẳng buồn nhìn cô lấy một lần.

 

“Đưa cô ấy về đi.”

 

“Tôi không thích trẻ con, cũng không biết cách chăm sóc.”

 

Sau này, người đàn ông lúc nào cũng nghiêm túc, trầm lặng ấy lại buộc trên cổ tay một sợi dây buộc tóc hình nơ, kiên nhẫn giúp một cô gái nhỏ chải tóc.

 

Những ngón tay nhẹ nhàng luồn qua mái tóc dài, từng động tác đều dịu dàng, giọng điệu cưng chiều đến mức chưa ai từng thấy.

 

“Đừng có nhắc chuyện dọn ra ngoài nữa. Em nghĩ tôi không nuôi nổi em sao?”

 

Bùi Nghiễn Thừa dành hết yêu thương cho Diêu Thư, cưng chiều đến mức tận xương tủy.

 

Dưới sự chăm sóc chu đáo của Bùi Nghiễn Thừa, cô gái nhỏ ngày càng xinh đẹp.

 

Lên đại học, số người theo đuổi cô cũng ngày càng nhiều.

 

Bạn bè trêu chọc anh:

 

"Nghe nói có không ít chàng trai ngoài kia đang nhắm vào bông hoa nhà cậu đấy?"

 

Trước ánh mắt của mọi người, Bùi Nghiễn Thừa cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi cô gái nhỏ:

 

"Xin lỗi, muộn rồi."

 

Bạn bè đồng loạt sốc nặng:

 

"Cầm thú!"

 

Anh khẽ cong môi, ôm cô gái vào lòng, giọng điệu thản nhiên:

 

"Giới thiệu một chút, đây là vợ hợp pháp của tôi – Diêu Thư."

 

Nam nữ chính không có quan hệ huyết thống. Nam chính là con trai của bạn bà ngoại nữ chính, không có bất kỳ ràng buộc nào trên hộ khẩu. Khi gặp nhau, nữ chính đã đủ 18 tuổi, cả hai đều là người trưởng thành, yêu đương tự do.

 

Hướng dẫn sử dụng

 

Tuổi tác chênh lệch 10 tuổi, cả hai đều sạch. Tổng tài thương giới x Tiểu bạch thỏ ngoan ngoãn.

 Truyện ngọt ngào, siêu sủng, cưng đến tận trời!

 

Chương 1: Lần đầu gặp gỡ

 


Mùa hè oi ả, buổi chiều tối ở Lê Thành nóng bức đến mức khó chịu.

 

Trước cơn mưa dông, những tầng mây nặng trĩu ép sát xuống bầu trời, cơn gió lướt qua mang theo hơi ẩm phảng phất trong không khí.

 

Diêu Thư ngồi trước bàn học, cúi đầu chăm chú làm bài toán. Các bước giải trong vở bài tập được cô viết ngay ngắn, rõ ràng.

 

Viết xong đáp án cuối cùng, cô đưa tay day nhẹ đôi mắt có chút căng mỏi rồi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Bầu trời đã dần tối lại, ánh đèn trong căn biệt thự kiểu Trung của nhà họ Bùi sáng trưng cả một góc không gian.

 

Với cô, nơi này hoàn toàn xa lạ.

 

Năm mười tuổi, bố mẹ Diêu Thư qua đời vì tai nạn xe hơi. Cô được đưa đến Tập Thủy Trấn, Khê Thành, sống cùng bà ngoại.

 

Nhưng bà đã lớn tuổi, sức khỏe lại không tốt.

 

Một tuần trước, bà ngoại qua đời vì bạo bệnh.

 

Cô lại bị ông cụ Bùi đưa đến thành phố này.

 

Trước khi ra đi, bà ngoại nói với cô rằng ông cụ Bùi là bạn cũ của bà, là một người vô cùng tốt.

 

“Sau này phải nghe lời ông Bùi, biết không?”

 

Nghĩ đến đây, khóe mắt Diêu Thư bất giác cay cay. Nhưng cô chưa kịp đắm chìm trong nỗi buồn quá lâu thì bên ngoài cửa bỗng vang lên một tiếng choang chói tai.

 

Là tiếng đồ vật rơi vỡ.

 

Cùng lúc đó là tiếng kêu kinh ngạc của dì Sầm.

 

Ngòi bút trong tay Diêu Thư khựng lại. Cô lập tức đứng dậy, vội vàng ra ngoài xem.

 

“Cô Thư.”

 

Dì Sầm đang cúi người nhặt những mảnh sứ vỡ dưới đất. Thấy cô đi ra, bà khẽ cười, khóe mắt đầy nếp nhăn cũng theo đó mà cong lên.

 

Bà là người giúp việc của nhà họ Bùi, hiền hậu và ấm áp. Trong bà, Diêu Thư luôn thấy hình bóng của bà ngoại mình.

 

“Cháu xem dì này, già rồi nên tay chân cũng không còn lanh lẹ nữa. Sơ ý một chút là làm vỡ cả bộ trà sứ trắng rồi. Có phải dọa cháu sợ không?”

 

Diêu Thư lắc đầu.

 

Cô ngồi xuống, nhẹ nhàng nhặt những mảnh vỡ giúp bà: “Dì Sầm, để cháu giúp dì.”

 

“Ấy—Không cần đâu, để dì làm là được. Nhỡ đâu cháu bị đứt tay thì sao?”

 

“Không sao đâu ạ,” giọng cô nhỏ nhẹ, “Cháu sẽ cẩn thận, sẽ không bị thương đâu.”

 

Dì Sầm nhìn cô gái nhỏ cúi đầu nhặt từng mảnh sứ vỡ, trong lòng bỗng chốc mềm mại hẳn.

 

Cô gái đến từ phương Nam này lúc nào cũng ít nói, suốt ngày chỉ vùi đầu trong phòng làm bài tập.

 

Nhưng lại là một đứa trẻ rất ngoan.

 

Người ta nói nước ở Khê Thành nuôi người rất tốt.

 

Câu này quả thật không sai.

 

Cô gái nhỏ có vẻ ngoài trong trẻo, làn da trắng hồng mịn màng, ngũ quan mang nét dịu dàng, thanh tú đặc trưng của con gái vùng Giang Nam.

 

Ngay cả khi nói chuyện, giọng điệu cũng nhẹ nhàng mềm mại, khiến người khác không khỏi sinh lòng thương tiếc.

 

Dì Sầm mỉm cười nói: “Tối nay cậu Bùi sẽ về nhà cũ, nên dì định lấy một bộ trà cụ mới ra, ai ngờ lại vụng về làm vỡ mất.”

 

“Cậu Bùi?” Diêu Thư hơi sững lại.

 

“Cậu ấy là con trai duy nhất của ông cụ Bùi, cũng là người đứng đầu Tập đoàn Sáng Minh. Bình thường công việc bận rộn nên rất hiếm khi về nhà. Cô Thư mới đến nên chưa gặp cậu ấy bao giờ đâu.”

 

Diêu Thư trầm mặc.

 

Cô còn chưa kịp lên tiếng, dì Sầm bỗng nhiên đập tay lên đùi, vừa nói vừa vội vã đi xuống lầu.

 

“Trời sắp mưa rồi! Suýt chút nữa quên mất chậu hoa của ông cụ Bùi vẫn còn để ngoài vườn. Phải mau đem vào kẻo bị dầm mưa mất!”

 

Trong sân có không ít chậu cây cảnh tinh xảo, nào là những đóa bách hợp dại nở rộ, mẫu đơn kiêu sa, và nhiều loài hoa khác mà cô không biết tên.

 

Tất cả đều là bảo bối trong lòng ông cụ Bùi.

 

Diêu Thư giúp dì Sầm chuyển từng chậu cây vào nhà kính cách đó không xa.

 

“Cô Thư, có nặng quá không?”

 

Cô gái nhỏ nhắn, ôm một chậu cây hơi to một chút là gần như che mất nửa người.

 

Đầu mũi Diêu Thư hơi ửng đỏ vì hơi lạnh trong gió, nhưng cô chỉ cười nhẹ: “Không nặng đâu ạ, cháu bê được.”

 

“Thôi nào, để đó đi, để dì gọi bác Lưu đến giúp.”

 

Dì Sầm nhìn đôi tay mảnh mai của cô, có chút không nỡ, cuối cùng vẫn quay vào nhà gọi bác Lưu, tài xế của ông cụ Bùi, ra giúp một tay.

 

Mây tích nước trên trời ngày càng nhiều, cơn mưa lớn dường như sắp trút xuống bất cứ lúc nào.

 

Diêu Thư ôm chậu cây, vô thức bước nhanh hơn.

 

Con đường lát sỏi trong sân có chút ẩm ướt.

 

Chậu hắc tùng trên tay che mất tầm nhìn của cô, chưa đi được mấy bước, bỗng dưng đụng vào ai đó.

 

Ngay lập tức, một mùi hương nhàn nhạt xộc vào mũi—hương gỗ trầm ấm, thoang thoảng mùi mạt cưa khô, lạnh lẽo và tĩnh mịch như rừng bách tùng giữa mùa đông.

 

“Xin lỗi…”

 

Cô vội vàng lùi lại một bước, thấp giọng xin lỗi, ngón tay vô thức siết chặt chậu cây, nhưng không dám ngẩng đầu lên.

 

Cúi mắt xuống, cô chỉ thấy vạt áo sơ mi được là phẳng phiu, bên dưới là một đôi chân dài trong quần tây đen.

 

Đôi giày da cao cấp sáng bóng, sạch sẽ đến mức không dính lấy một hạt bụi.

 

“Không sao.”

 

Người đàn ông khẽ phủi nhẹ vạt áo, giọng nói trầm thấp, thản nhiên.

 

Anh không dừng lại lâu, chỉ bước qua cô, đi thẳng về phía trước.

 

Khi lướt qua nhau, vạt áo anh khẽ chạm vào mu bàn tay cô, để lại một chút hơi lạnh thoáng qua.

 

Diêu Thư chậm rãi ngẩng đầu, nhưng chỉ kịp trông thấy bóng lưng rộng lớn của người đàn ông.

 

Nhìn theo dáng người ấy, cô có chút ngẩn ngơ.

 

Trong tầng mây dày đặc, những tiếng sấm trầm thấp vang lên, cơn mưa mỗi lúc một gần. Diêu Thư thu lại ánh mắt, tiếp tục cúi đầu chuyển chậu cây, không nghĩ nhiều nữa.

 

Dì Sầm vừa ra đến cửa thì chạm mặt Bùi Nghiễn Thừa.

 

"Cậu Bùi, cậu về rồi."

 

"Ừ." Anh nhàn nhạt đáp, giọng không mang theo cảm xúc. "Ông cụ đâu?"

 

"Ở thư phòng, đã đợi cậu được một lúc rồi."

 

Bùi Nghiễn Thừa định đi vào trong, nhưng chợt nghĩ đến điều gì đó, bước chân đột ngột dừng lại.

 

Anh khẽ nâng mắt, ánh nhìn lướt qua khoảng sân xa xa, nơi cô gái nhỏ đang loay hoay ôm một chậu cây lớn, dáng vẻ có phần chật vật.

 

"Phải rồi."

 

"Con bé kia là ai?"

 

Dì Sầm nhìn theo hướng mắt anh.

 

"Là đứa trẻ mà ông cụ Bùi mang về từ Khê Thành. Gia đình con bé đều đã mất, ông cụ thấy nó còn nhỏ nên muốn chăm sóc."

 

Bùi Nghiễn Thừa thản nhiên nói, không mang theo chút cảm xúc nào: "Bình thường ông ấy thích nuôi hoa, nuôi chim, nuôi rùa. Lần này hay thật, trực tiếp nhặt cả một đứa trẻ về nuôi?"

 

Dì Sầm mỉm cười, nhẹ nhàng giải thích: "Là con gái của cố nhân ông cụ, con bé rất ngoan, cũng rất dễ thương..."

 

Nhưng Bùi Nghiễn Thừa rõ ràng không có hứng thú nghe tiếp. Anh không nói thêm lời nào, nhấc chân lên lầu.

Bình luận