CƯNG CHIỀU CÔ ẤY - Chương 2: Lần đầu gặp gỡ

Cập nhật lúc: 2025-03-11 15:33:45
Lượt xem: 1208

Sau khi chuyển xong tất cả chậu cây vào nhà kính, Diêu Thư thở nhẹ, hai gò má ửng hồng, trên chóp mũi cũng lấm tấm mồ hôi.

 

Dì Sầm rót một ly nước đưa cho cô. "Cô Thư, hôm nay thật sự đã làm khó cháu rồi, để cháu vất vả chuyển cây suốt thế này, dì thấy áy náy quá."

 

Diêu Thư mỉm cười nhẹ, nhận lấy ly nước rồi cúi đầu uống từng ngụm nhỏ.

 

Trong nhà kính, không khí ấm áp dễ chịu. Những đóa hồng bạch leo bám dọc theo bức tường,Diêu Thư ngồi trên ghế mây, nhấp từng ngụm nước, tay khẽ chạm vào nhụy hoa màu vàng nhạt trước mặt.

 

Ngay lúc đó, từ cầu thang gỗ cong phía sau truyền đến tiếng bước chân trầm ổn, sau đó là giọng nói trầm thấp, rõ ràng của một người đàn ông.

 

"Báo cáo đánh giá chi tiết của công ty mục tiêu vẫn còn nhiều vấn đề, cần thêm thời gian. Việc phát triển khách sạn ở Tây Giao cũng đang được triển khai ổn định."

 

"Ngoài ra, gần đây tập đoàn có một số dự án mới sắp khởi động. Thời gian này tôi sẽ không thường xuyên về nhà cũ."

 

Diêu Thư theo phản xạ ngẩng đầu lên.

 

Vừa vặn chạm vào ánh mắt của người đàn ông kia.

 

Là người lúc nãy ở trong sân sao?

 

Áo vest trên người anh đã được cởi bỏ, chỉ còn lại chiếc sơ mi đen ôm sát dáng người cao lớn.

 

Dáng anh thẳng tắp, đường nét khuôn mặt sắc sảo.

 

Hoàn toàn khác với những nam sinh cùng trang lứa mà cô từng gặp ở trường.

 

Đó là nét cương nghị chỉ có ở một người đàn ông trưởng thành.

 

Cơn mưa nặng hạt cuối cùng cũng trút xuống. Tiếng mưa rơi tí tách vang bên tai.

 

Bên ngoài cửa kính sát đất, màn mưa xối xả phủ kín cả bầu trời.

 

 nở rộ dịu dàng.

 

Ánh mắt hai người chỉ chạm nhau trong thoáng chốc, Bùi Nghiễn Thừa liền dời đi.

 

Một kiểu phớt lờ không chút che giấu.

 

"Ta già rồi, chuyện của tập đoàn con cứ tự quyết định."

 

Ông cụ Bùi bước đến trước mặt Diêu Thư, rồi quay sang giới thiệu với Bùi Nghiễn Thừa: "Nghiễn Thừa, mấy ngày nay con ở Hoà Ngự Cảnh không về nhà cũ. Đây là Tiểu Thư, đứa trẻ ta mang về từ Khê Thành."

 

Ánh mắt Bùi Nghiễn Thừa lại rơi xuống người cô.

 

Diêu Thư ngẩng đầu, lọt vào đôi mắt sâu thẳm như màn đêm của anh.

 

Ông cụ Bùi vẫn đang nói chuyện, nhưng cô lại có cảm giác như đang chìm vào làn nước mưa lạnh lẽo. Âm thanh bên tai dần trở nên mơ hồ, không thể nghe rõ điều gì nữa.

 

Nghiễn Thừa?

 

Là tên của anh sao?

 

Mãi đến khi Diêu Thư cảm nhận được một cú chạm nhẹ vào cánh tay.

 

Dì Sầm ghé sát, nhỏ giọng nhắc nhở: "Cô Thư, mau chào đi chứ..."

 

Diêu Thư giật mình, vô thức buột miệng: "Nghiễn Thừa..."

 

Vừa dứt lời, không gian xung quanh bỗng chốc tĩnh lặng.

 

Tất cả mọi người đều sững sờ.

 

Không khí chợt ngưng đọng lại trong giây lát.

 

"..."

 

Nhận ra mình thất lễ, mặt Diêu Thư lập tức đỏ bừng.

 

Đến cả vành tai cũng nóng ran.

 

Ông cụ Bùi bật cười vì sự ngây ngô của cô, vừa định lên tiếng thì chuông điện thoại đột nhiên vang lên.

 

Ông nhìn thoáng qua màn hình, sắc mặt có chút thay đổi, liền bước ra ngoài nhà kính để nghe máy.

 

Bên trong, Diêu Thư đứng lặng tại chỗ, cả người cứng đờ vì xấu hổ.

 

Khoảng không im lặng kéo dài.

 

Cô nhanh chóng sửa lại, ngoan ngoãn gọi theo dì Sầm: "Cậu Bùi."

 

Bùi Nghiễn Thừa khẽ nhướng mày: "Em nên gọi tôi là gì?"

 

Diêu Thư do dự, thử thăm dò: "Chú Bùi?"

 

"Chú?"

 

"Không phải..." Diêu Thư hoảng hốt, sợ anh giận, vội vàng đổi cách xưng hô: "Anh Bùi."

 

Giọng nói mềm mại, ngọt như nếp dẻo. Bùi Nghiễn Thừa bỗng cảm thấy thú vị, nhàn nhã trêu chọc cô: "Ông cụ là cha tôi, em gọi ông ấy là ông nội. Vậy em nói xem, em nên gọi tôi là gì?"

 

Con trai của ông nội… chẳng phải là—

 

Ba sao?!

 

Diêu Thư giật mình suýt đánh rơi ly nước, luống cuống xua tay: "Không được, không được! Anh hiểu lầm rồi! Ông Bùi không có ý định nhận nuôi em, cũng chưa làm thủ tục nhận con nuôi, gọi ba… có vẻ không hợp lý lắm?"

 

Bùi Nghiễn Thừa hơi khựng lại, rồi bật cười thành tiếng.

 

Tiếng cười trầm thấp, như chạm nhẹ vào không khí, khiến Diêu Thư càng thêm xấu hổ. Cô cúi đầu, không dám nói gì nữa.

 

Trong tầm mắt rũ xuống, cô thấy anh rảo bước rời đi. Khi đi ngang qua cô, bàn tay lớn bất ngờ khẽ vỗ nhẹ lên đỉnh đầu cô.

 

Giọng nói trầm thấp, mang theo ý cười nhàn nhạt vang lên bên tai:

 

"Nhóc con, gọi chú đi."

 

Sau hôm đó, Diêu Thư không gặp lại người đàn ông ấy nữa.

 

Cô vốn nghĩ rằng từ đây cả hai sẽ chẳng có bất kỳ mối liên hệ nào.

 

Nào ngờ ba ngày sau, cô lại xách hành lý, được đưa đến Hoà Ngự Cảnh Đô.

 

Đó là nơi ở của người đàn ông ấy.

 

Dì Sầm ngồi trong xe, mơ màng thiếp đi, trong khi Diêu Thư lại hoàn toàn không buồn ngủ. Cô chỉ lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, ánh mắt dõi theo cảnh vật bên ngoài đang vùn vụt lùi lại phía sau.

 

Hôm đó, sau khi nghe xong cuộc điện thoại, sắc mặt ông cụ Bùi trông không tốt chút nào. Khi đi ngang qua nhà kính, cô còn mơ hồ nghe thấy bên trong vang lên tiếng tranh cãi.

 

Sau này, cô mới biết đó là cuộc gọi từ bà cụ Bùi.

 

Bà bị bệnh tim, đã dưỡng bệnh ở Thụy Sĩ từ lâu.

 

Lần này gọi về, lại là để bàn chuyện ly hôn.

 

Ông cụ Bùi tức giận vô cùng, lập tức bay sang Thụy Sĩ. Vì vậy, ông đã đưa cô đến chỗ Bùi Nghiễn Thừa, nhờ anh chăm sóc cô một thời gian.

 

Chiều muộn, trung tâm CBD của Lê Thành rực rỡ ánh đèn, xe cộ tấp nập như mắc cửi.

 

Những tòa nhà chọc trời sừng sững vươn lên tận mây xanh, không khí tràn ngập hương vị của tiền bạc và quyền lực.

 

Bên trong Hoà Ngự Cảnh Đô, Bùi Nghiễn Thừa ngồi trên ghế sô pha, ánh mắt rơi xuống cô gái nhỏ đang cúi đầu, đứng cạnh vali hành lý.

 

Khoảnh khắc yên lặng kéo dài.

 

Anh lấy một điếu thuốc từ hộp, bật lửa châm.

 

Tàn lửa đỏ rực lập lòe trên đầu ngón tay.

 

"Ý gì đây?"

 

Anh chậm rãi nhả ra một làn khói mỏng, giọng nói lạnh lùng: "Ông cụ bảo tôi nuôi con nhóc này sao?"

 

Dì Sầm do dự đáp: "Đây là ý của ông cụ Bùi. Trước khi ra nước ngoài, chắc ông ấy cũng đã nói với cậu về chuyện này rồi..."

 

"Tôi nhớ là mình đã nói rất rõ ràng với ông cụ rồi."

 

Ánh mắt Bùi Nghiễn Thừa lần nữa rơi xuống người Diêu Thư, hàng chân mày khẽ nhíu lại, không hề che giấu sự khó chịu.

 

"Tôi không có thời gian chăm sóc trẻ con thay ông ấy."

 

"Ông ấy nghĩ tôi rảnh lắm sao?"

 

Dì Sầm ngập ngừng: "Nhưng cô Thư cô ấy..."

 

Không khí trong phòng bỗng trở nên căng thẳng, ngay lúc này, tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, phá vỡ sự im lặng.

 

Bùi Nghiễn Thừa dập tàn thuốc, bắt máy.

 

Anh nói chuyện công việc, những thuật ngữ mà Diêu Thư nghe không hiểu. Cô chỉ lặng lẽ đứng đó, im lặng như một chiếc bóng.

 

Suy nghĩ của cô vô thức trôi xa, nhớ về lần đầu tiên gặp người đàn ông này trong khu vườn ở biệt thự mấy ngày trước.

 

Anh đứng dưới giàn tường vi thấp, dáng vẻ khiêm nhường, trầm ổn. Khi đó, anh không hề lạnh lùng như bây giờ.

 

Nhưng giờ đây...

 

Dì Sầm thấy cô có vẻ thất thần, liền ghé sát tai, nhẹ giọng an ủi: "Cô Thư, đừng để bụng lời của cậu Bùi. Cậu ấy ngoài miệng thì sắc bén vậy thôi, nhưng trong lòng lại rất mềm mỏng. Một lát nữa, cháu cứ nói vài câu dễ nghe, cậu ấy sẽ đồng ý thôi."

 

"Cậu tự nói đi, dự án ở Bình Thành đã bị trì hoãn bao lâu rồi?!"

 

Bùi Nghiễn Thừa đột nhiên cao giọng, ngữ khí sắc bén.

 

"Chỉ vì muốn giữ lại vài phần trăm lợi nhuận giao dịch mà cứ kéo dài vô thời hạn như vậy? Đây chính là hiệu suất làm việc mà bộ phận dự án các cậu muốn cho tôi thấy?"

 

Diêu Thư giật nảy mình.

 

Lén lút ngẩng đầu nhìn anh.

 

Người đàn ông ngồi dựa vào sô pha, giọng không lớn, nhưng từng chữ lại mang theo áp lực vô hình.

 

"Viết lại báo cáo. Nếu vẫn là đống rác rưởi như cũ, thì dọn đồ đi, toàn bộ quay về khóa huấn luyện nhân viên mới học lại từ đầu!"

 

Cúp máy, Bùi Nghiễn Thừa liếc qua, bắt gặp ánh mắt cô gái nhỏ.

 

Có vẻ như bị dọa sợ rồi.

 

Anh xoay xoay chiếc bật lửa kim loại trong tay, ngước mắt nhìn cô bằng ánh mắt dò xét.

 

Diêu Thư nhớ lời dì Sầm dặn ban nãy, dù có chút sợ nhưng vẫn cố lấy dũng khí, cẩn thận lấy lòng:

 

“Chú... chú Bùi…”

 

Cô nhìn thẳng vào mắt anh: “Chú Bùi, cháu sẽ không gây phiền phức cho chú đâu. Đợi đến khi nhập học, cháu sẽ—”

 

“Không cần nói nữa, tôi không có thời gian nuôi cô.”

 

Bùi Nghiễn Thừa lạnh lùng cắt ngang lời cô, đứng dậy, không hề để lại chút cơ hội nào, chỉ để lại cho cô một bóng lưng dứt khoát.

 

“Đưa cô ấy về.”

 

“Tôi không thích trẻ con, càng không có hứng thú chăm sóc trẻ con.”

 

Chương 2: Về nhà

 

Trời dần ngả tối.

 

Hoà Ngự Cảnh Đô là khu dân cư cao cấp bậc nhất Lê Thành, nằm ngay trung tâm CBD, nơi cư trú của giới thượng lưu trong giới kinh doanh và chính trị.

 

Không chỉ đảm bảo sự riêng tư, nơi này còn vô cùng yên tĩnh.

 

Dưới bầu trời đêm thẫm màu, chỉ có tiếng bánh xe hành lý lăn đều trên mặt đường nhựa.

 

"Thế này đi, cô Thư, hay là cháu cứ đến chỗ dì ở tạm vài hôm? Hoặc... nếu cháu muốn quay về biệt thự Lộc Viên, dì sẽ bảo tài xế đến đón."

 

"Vâng ạ." Diêu Thư nhẹ nhàng đáp.

 

Dì Sầm thoáng ngập ngừng.

 

Đứa trẻ này ngoan ngoãn, hiểu chuyện, dù bị đuổi đi cũng chẳng than vãn một câu, chỉ lặng lẽ kéo hành lý rời đi.

 

Nhưng dù sao cô vẫn chỉ mới mười mấy tuổi, chưa từng trải qua nhiều chuyện, ai biết được trong lòng có thấy tủi thân hay không.

 

"Ngày mai dì sẽ gọi cho ông cụ Bùi, để ông ấy nói chuyện lại với cậu Bùi."

 

Dì Sầm phân vân: "Cậu ấy quen sống một mình rồi, có lẽ nhất thời chưa quen với việc có người khác ở trong nhà. Chứ không phải ghét bỏ gì cháu đâu, đừng để bụng nhé."

 

Diêu Thư cong mắt, nở nụ cười nhẹ: "Dì Sầm, cháu không để bụng đâu. Cháu ổn mà, dì đừng lo."

 

Tối nay, dì Sầm đã nói không biết bao nhiêu lần rằng cô đừng bận lòng.

 

Nhưng thực ra, đối với cô mà nói, việc kéo theo hành lý, chờ người khác thu nhận… đã chẳng còn xa lạ gì nữa rồi.

 

Cô đã sớm quen với điều đó.

 

Dù Diêu Thư không quá bận lòng, nhưng dì Sầm vẫn không yên tâm, bèn đề nghị đưa cô đi dạo một vòng, xem như đổi không khí cho vui vẻ hơn.

 

"Múa bóng da lừa?" Diêu Thư chớp mắt hỏi. "Là loại múa rối bóng dùng cần điều khiển để diễn kịch sao?"

 

"Đúng rồi! Xem xong múa bóng da lừa, chúng ta sẽ đi dạo Hẻm Quạt. Nơi đó thú vị lắm, toàn là nghệ nhân thủ công. Có người làm lồng đèn, có người đan châu chấu, bướm từ lá cọ, còn có cả vẽ tranh đường nữa, vừa ngon vừa vui!"

 

Dì Sầm gửi hành lý của Diêu Thư ở chốt bảo vệ Hoà Ngự Cảnh Đô, sau đó dẫn cô đi chơi ở Hẻm Quạt suốt một buổi tối.

 

Lúc quay về, trời đã khuya.

 

Mùa hè hay có mưa dông, lúc này bầu trời lại âm u, báo hiệu một cơn mưa sắp kéo đến.

 

Sợ lát nữa mưa xuống không kịp tránh, dì Sầm vội chạy đi mua ô.

 

Diêu Thư ngồi cạnh chiếc vali, chờ tài xế đến đón.

 

Nhìn lên bầu trời xám xịt lạnh lẽo, cô bất giác nhớ đến nụ cười hiền hậu của bà ngoại. Đôi mắt đột nhiên cay xè.

 

Bên kia, tại Hoà Ngự Cảnh Đô.

 

Bùi Nghiễn Thừa cúi mắt, lật qua những trang tài liệu trên tay.

 

Giọng anh trầm thấp, thong thả cất lời:

 

"Tốc độ cũng nhanh đấy."

 

Trợ lý Chu cười gượng hai tiếng, vội vàng giải thích:

 

"Bên quản lý dự án nào dám chậm trễ chứ! Giám đốc Trương sốt ruột đến mức cháy cả lông mày rồi, cả đêm cùng đội ngũ dự án tăng ca sửa lại báo cáo, chỉ sợ bị anh đày đi đào tạo lại với nhân viên mới thôi."

 

Bùi Nghiễn Thừa không lên tiếng, cũng chẳng thèm ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt hỏi:

 

"Sao cậu lại đưa bản báo cáo này?"

 

"Giám đốc Trương sợ anh còn đang bực mình, không dám đến, đành nhờ tôi chuyển giúp."

 

"Thế cậu không sợ tôi vẫn còn giận sao?"

 

Chu Diệu trịnh trọng đáp: "Là trợ lý đặc biệt của anh, không chỉ phải có năng lực, mà còn phải chịu được mắng chứ!"

 

Chu Diệu đã theo Bùi Nghiễn Thừa từ khi anh mới mười tám tuổi, so với mối quan hệ sếp – nhân viên thông thường, cả hai thân thiết hơn một chút. Thỉnh thoảng anh ta bông đùa vài câu, Bùi Nghiễn Thừa cũng chẳng để tâm.

 

Bên ngoài, cơn mưa đêm ào xuống đột ngột, sau vài tiếng sấm trầm vang, từng dòng nước xối xả dội xuống mặt đất.

 

Chu Diệu lẩm bẩm: "Mưa nói đến là đến, con bé ngoài cổng chắc thảm rồi..."

 

Bùi Nghiễn Thừa khựng lại, đặt tập tài liệu xuống.

 

Cuối cùng, anh chậm rãi ngẩng đầu lên.

 

"Con bé nào?"

 

"À... lúc tôi đến, tôi thấy một cô bé ngồi ở cổng bảo vệ, bên cạnh có một chiếc vali lớn. Nhìn dáng người nhỏ xíu, chắc chỉ mới học cấp hai thôi."

 

Bùi Nghiễn Thừa day nhẹ ấn đường, cầm ly cà phê lên, nhưng rồi lại đặt xuống.

 

Chu Diệu tiếp tục: "Nhìn con bé ngồi đó một mình, trông tội nghiệp lắm."

 

"Một mình?" Bùi Nghiễn Thừa nhíu mày.

 

"Đúng... đúng vậy."

 

"Cậu chắc chắn nhìn rõ chưa? Không có ai đi cùng nó sao? Một phụ nữ khoảng năm, sáu mươi tuổi, tóc ngắn, mặc đồ xanh đậm?"

 

"Không thấy ai cả... Chỉ có mỗi con bé thôi." Chu Diệu hơi ngơ ngác. "Sao thế, anh biết con bé à?"

 

Bùi Nghiễn Thừa không trả lời. Ngón tay lướt dọc theo mép tập tài liệu, lòng bỗng dưng dâng lên một cảm giác bức bối khó tả.

 

Diêu Thư đứng dưới mái hiên của chốt bảo vệ, nép mình tránh cơn mưa.

 

Ánh đèn đường mờ nhạt, phản chiếu xuống những vũng nước trên mặt đất, bóng đèn lấp lánh mà nhòe nhoẹt.

 

Một đôi giày da màu đen xuất hiện trong tầm mắt, giẫm lên vũng nước, phá vỡ bóng đèn phản chiếu dưới mặt đất.

 

Diêu Thư khẽ ngây người một giây, sau đó ngẩng đầu lên.

 

"Đợi bao lâu rồi?"

 

Qua màn mưa, người đàn ông giương ô, cúi mắt nhìn cô.

 

Cô gái nhỏ nhắn, áo mỏng manh, mái tóc bị mưa làm ướt vài lọn, dáng vẻ gầy gò, yếu ớt, trông chẳng khác nào một chú mèo nhỏ không nhà để về.

 

Bùi Nghiễn Thừa vốn nghĩ rằng dì Sầm làm việc luôn chu toàn, nhưng không ngờ bà lại để cô một mình ở cổng rồi rời đi.

 

Điều này nằm ngoài dự tính của anh.

 

Từ lúc trời chạng vạng đến giờ, cô đã đợi ít nhất năm tiếng đồng hồ.

 

Diêu Thư không ngờ Bùi Nghiễn Thừa sẽ đột nhiên xuất hiện, nhất thời cảm thấy có chút bối rối, đứng đó không biết phải phản ứng thế nào.

 

Đợi bao lâu rồi ư?

 

Cô không nhìn đồng hồ, cũng chẳng rõ. Có thể là mười phút?

 

Cô vừa định mở miệng thì đã nghe anh hỏi:

 

"Còn học cấp hai sao?"

 

Diêu Thư lắc đầu: "Không, cháu học cấp ba rồi."

 

"Bao nhiêu tuổi?"

 

"Mười tám."

 

Bùi Nghiễn Thừa hơi nhướng mày: "Vẫn là một đứa trẻ."

Bình luận