TA THAY ĐẠI TỶ GẢ CHO MỘT NGƯỜI SẮP CHẾT - Chương 1:

Cập nhật lúc: 2024-09-15 18:02:17
Lượt xem: 7657

Ta thay thế đại tỷ, gả cho vị hôn phu của tỷ ấy, người chẳng bao lâu nữa sẽ mất mạng.

 

Đêm tân hôn còn bị lạnh nhạt, trở thành trò cười của kinh thành.

 

Sau đó, gia tộc ta suy tàn, đại tỷ ôm lấy chân phu quân ta, nước mắt đầm đìa, tình sâu nặng tỏ bày.

 

Phu quân ta mỉm cười nhạt: “Nếu đã như vậy, ngươi vào phủ làm thiếp, hầu hạ tốt muội muội của ngươi.”

 

01

 

Năm ta mười lăm tuổi, sinh mẫu đưa ta trở về Kỷ gia.

 

Gió đông lạnh buốt, mang theo mùi phấn son nồng nặc từ thân thể bà.

 

“Phụ thân của con đã lo liệu cho con một mối hôn sự tốt, sau này được hưởng phú quý, đừng quên ta là di nương của con.”

 

Hôm đó tuyết lớn, gió nơi đầu ngõ như dao cắt.

 

Bà ta quấn mình trong áo choàng dày lông hồ ly, còn ta mặc chiếc áo bông rách nát, mỏng manh.

 

Ma ma trong phủ dậm chân đi ra, ném cho bà ta một túi tiền, thúc giục ta nhanh vào phủ.

 

Sinh mẫu cười tươi nhận lấy, rồi quay lưng đi thẳng vào kỳ trân các.

 

Mười lạng bạc, vừa đủ cho chiếc trâm ngọc mà mấy hôm trước bà ta đã nhắm.

 

Bà ta nói, có được cây trâm đó, bà ta chắc chắn sẽ lấy lại được vị trí đứng đầu ở Hồng Túy Tiêu.

 

Bông tuyết làm mờ đi bóng dáng của bà ta, từ đầu đến cuối, bà ta chẳng ngoảnh đầu nhìn ta lấy một lần.

 

Phụ thân là một viên quan ngũ phẩm, đích mẫu là con gái chính thất của một gia đình quan lại.

 

Đại ca nho nhã, tướng mạo phi phàm, còn đại tỷ vừa tài sắc vẹn toàn.

 

Còn ta, vì bát tự yếu đuối, từ nhỏ đã bị nuôi dưỡng ở trang viên như một tiểu tiểu thư.

 

Ma ma bảo ta rằng, lần trở về này là để hưởng phúc.

 

Ta tuy không tin, nhưng vẫn nuôi chút hy vọng đối với phụ thân.

 

Dù sao ta cũng là cốt nhục của ông, lẽ nào ông lại không thương yêu ta một chút?

 

Ta dâng trà cho ông ở sảnh phụ.

 

Ông ta không nhận, mở miệng đầy ghê tởm: “Lớn lên giống hệt di nương ngươi, yêu kiều lả lướt. Nếu năm đó không phải bà ta dùng hết mưu kế, ta đâu có phạm phải sai lầm lớn đến vậy!”

 

Sắc mặt dài của đích mẫu liền dịu đi đôi phần.

 

Hóa ra phụ thân cũng chẳng khác gì những người khách trong sân, hễ bị đích mẫu truy vấn là đổ hết tội lỗi lên đầu phụ nữ.

 

Đại tỷ Kỷ Mộ Vân bước lên, giáng một cái tát vào mặt ta.

 

Âm thanh “chát” vang lên.

 

Ta chưa kịp nói gì, nàng ta đã kêu đau trước: “Ôi da, con nhà kỹ viện đúng là mặt dày, làm ta đánh mà tay cũng đau.”

 

Mặt ta đỏ bừng, phẫn nộ hỏi: “Tại sao đánh ta?”

 

Phụ thân cau mày nhìn ta, càng thêm chán ghét: “Không có quy củ! Sau này nếu tỷ tỷ ngươi dạy dỗ, không được cãi lại.”

 

Quả nhiên, vận may chưa bao giờ mỉm cười với ta.

 

Sau khi phụ thân rời đi, đại tỷ nắm cằm ta: “Nhớ kỹ, mối hôn sự này là ta không cần, mới ban cho ngươi. Ngươi, một con gái kỹ viện hèn mọn, có được phúc phần này, cả đời dù bất kỳ lúc nào gặp ta cũng phải dập đầu mười cái!”

 

02

 

Họ đều rời đi, chỉ còn lại gió lạnh lẽo thổi qua gian sảnh phụ.

 

Ta đưa tay sờ mặt, lòng bàn tay thấm đầy máu đỏ tươi. Hẳn là móng tay của nàng ta quá dài và sắc nhọn, khiến mặt ta bị rạch một vết.

 

Nửa tháng sau, ta bị ép gả cho Yến Ngọc Anh, thế tử của An Quốc Hầu, người đã mang bệnh nặng.

 

Khi chàng mười ba tuổi, chàng bị rơi xuống nước và nằm liệt giường suốt một năm trời mới hồi phục lại được đôi chút. Kể từ đó, sức khỏe của chàng không còn tốt nữa.

 

Đại phu của Xuân Đường nói rằng chàng không sống được bao lâu nữa. Chàng là người con duy nhất của Hầu phủ, An Quốc Hầu phu nhân nhiều lần thúc giục cha ta thực hiện hôn ước năm xưa.

 

Lúc đính hôn, Kỷ giả đã trèo cao. Khi ấy, An phi đang được sủng ái, An Quốc Hầu lập nhiều công trên chiến trường, còn thế tử thì thông minh xuất chúng, tiền đồ rộng mở vô hạn.

 

Nhưng sau khi đính hôn không bao lâu, hầu gia tiền triều chỉ huy thất bại, sống chết không rõ. Người ta đồn rằng ông bị bắt làm tù binh của Bắc Địch, rồi phản bội và đầu hàng.

 

Lúc đó, An phi đang mang thai, khi nhận được tin đã động thai khí, cuối cùng một xác hai mạng. Còn thế tử vào đúng thời điểm ấy cũng rơi xuống nước, làm hỏng thân thể.

 

Kể từ đó, An Quốc Hầu phủ rơi vào cảnh lụi tàn.

 

Phụ thân ta không nỡ để con gái ruột của mình gả vào đó, nên mới nhận ta trở về.

 

Dù sao lúc đó chỉ nói là kết thân gia, chỉ cần là con gái, gả sang đó cũng đủ để che mắt mọi người.

 

Vì thế tử không khỏe mạnh, ta đã cùng một con gà trống lớn bái đường, sau đó được đưa thẳng vào tân phòng.

 

Sân sau im lìm, ta nghe thấy hai tỳ nữ của Hầu phủ đang thì thầm bên ngoài.

 

“Nhìn hộp hồi môn nhiều thật, nhưng toàn là mấy thứ không đáng tiền.”

 

“Dù sao cũng là con gái của một viên quan ngũ phẩm, chẳng nghe nói của hồi môn lại có cả năm mươi cân bột mì trắng.”

 

...

 

“Khụ khụ khụ...”

 

Tiếng ho khan đến xé lòng cắt ngang cuộc trò chuyện của hai tỳ nữ.

 

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, tấm khăn voan đỏ trên đầu ta bị nhấc lên.

 

Ta lấy hết can đảm nhìn lên một cái, người nam nhân đó gầy gò, xương xẩu, sắc mặt nhợt nhạt, đôi môi lại bị nhuốm đỏ bởi máu tươi.

 

Vì ngũ quan quá đỗi tuyệt mỹ, trông chàng chẳng khác gì một yêu quỷ bước ra từ tranh họa.

 

Chàng cúi mắt nhìn ta một cái, mặt đầy vẻ chế nhạo: “Khụ khụ khụ... Hầu phủ sa sút, ngay đến cả một viên quan ngũ phẩm cũng dám dùng hàng giả để lừa ta.”

 

Tấm khăn voan đỏ trượt khỏi đầu ngón tay nhợt nhạt của chàng.

 

Ta siết chặt chiếc khăn lụa, nhớ lại lời đại tỷ hôm nay khi ta xuất giá, nàng ta cười nhạt uy hiếp:

 

“Nếu ngươi bị trả về, thì hãy giống như sinh mẫu của ngươi, trở về kỹ viện để bị người ta dày vò ngàn lần vạn lần đi!”

 

03

 

Ta lấy hết can đảm, nắm chặt lấy tay áo đỏ của chàng, giọng run rẩy nói: "Ta, ta thực sự là con gái Kỷ gia."

 

Chàng đứng, ta ngồi. Khi ta kéo tay áo, ống tay của chiếc hỷ phục trượt xuống, để lộ cánh tay đầy vết sẹo của ta.

 

Yến Ngọc Anh nhíu mày, vẻ mặt hiện lên sự giận dữ: "Là người Kỷ gia đánh nàng sao?"

 

"Không phải."

 

Ta sắp xuất giá, nên mỗi khi đại tỷ và đích mẫu đánh đập, họ đều rất khéo léo, tránh để lại vết thương rõ ràng.

 

Những vết sẹo cũ này đều là do sinh mẫu đánh ta. Mỗi lần bà ta uống say, hoặc bị những cô nương khác cướp mất ánh hào quang, bà ta lại trút giận lên ta.

 

"Đều là do ngươi! Nếu không phải vì ngươi, cái thứ nghiệt chủng này, làm hỏng dung mạo và vóc dáng của ta, thì ta vẫn là hoa khôi được ngàn người tung hô."

 

Những cành roi mới chặt được vung xuống tàn nhẫn, gai nhọn găm sâu vào lưng ta.

 

Đêm về khuya, trong sự tĩnh lặng, ta tự mình mò mẫm nhổ từng chiếc gai ra, phải mất vài lần mới có thể làm được.

 

Ta không được phép khóc. Khóc thì sẽ bị đánh đau hơn.

 

Cứ như vậy, lưng ta cứ lành rồi lại bị thương, thương rồi lại lành.

 

Sự tra tấn này kéo dài cho đến khi ta mười hai, mười ba tuổi, khi ta có thể kiếm được chút tiền lẻ, cơ thể cũng bắt đầu dậy thì, lúc đó bà ta mới đánh ít đi.

 

Nhưng những vết thương cũ qua năm tháng vẫn không thể xóa nhòa.

 

Phu quân uống với ta chung chén rượu hợp cẩn, sau đó nằm cạnh ta mà vẫn mặc nguyên y phục.

 

Có lẽ chàng chán ghét những vết sẹo trên người ta, cũng như xuất thân thấp hèn của ta, nên không muốn động phòng cùng ta?

 

Ta khó mà chợp mắt, nhưng cũng không dám cựa quậy.

 

Đến nửa đêm, ta cảm nhận được giường đang rung lắc mạnh.

 

Lấy hết can đảm, ta mở mắt ra nhìn, thấy chàng quay lưng về phía ta, hai tay bịt chặt miệng, khuôn mặt tím ngắt vì cố nhịn cơn ho, lưng cong lại, trông chẳng khác gì một con tôm bị nướng.

 

Ta vội vàng vỗ nhẹ lưng chàng để giúp chàng dễ thở.

 

"Khụ khụ... Ta làm nàng thức giấc sao?"

 

"Chàng... khụ khụ khụ... Ta sẽ ra thư phòng ngủ."

 

Nói rồi chàng cố gắng chống người dậy.

 

Tay ta nhanh hơn suy nghĩ, nắm lấy chàng: "Đêm khuya sương lạnh, chàng không muốn sống nữa sao?"

 

"Vả lại, nếu chàng ngủ ở thư phòng, ta về sau thực sự sẽ không còn mặt mũi nào để đối diện với người khác."

 

Phu quân khẽ thở dài: "Ta vốn không muốn thành thân để lỡ dở người khác, nhưng thực sự không nỡ nhìn mẫu thân phải van nài khổ sở."

 

"Ta không sống được bao lâu nữa, nếu chúng ta không có vợ chồng chi thực, có lẽ sau này nàng còn có thể tìm được một gia đình tốt hơn."

 

Bình luận